Mua Báo Giấy Ở Đâu

     

Những người sau cuối là hầu như người sót lại của một thời và cũng gói ghém luôn cả 1 thời với đủ các hỉ - nộ - ái - ố trên khu đất này. Họ chứng kiến những đổi thay, biến động của thời cục và cũng là họ, ngóng nốt đoản khúc cuối dành riêng cho mình. Rồi mai này, lỡ gồm đi ngang gần như sạp báo chỉ với trơ sót cái bàn rỗng không, hầu hết bìa báo rách tươm ố vàng trên đường phố, còn ai ghi nhớ bà Ngà, ông Hùng, chị Thúy, bà Nga, bà Trang… - hồ hết “di sản sống” đã có lần là 1 phần lịch sử trong tâm địa đô thị này?

CÓ MỘT THỜI XÔN XAO

Ngồi trong nhẵn mát, bà Nga (60 tuổi), chủ sạp báo nằm ở góc con đường Lý chủ yếu Thắng - è Quốc Thảo (Q.3), nhìn dòng tín đồ qua lại lan tràn trước mặt. Cũng quang quẻ cảnh như thể giống vậy, 20 năm trước, bà thuộc cấp liên hồi vì chưng đắt khách. Theo lời bà kể, đã tất cả thời, con đường Lý bao gồm Thắng được điện thoại tư vấn là “con đường báo chí” với trên 20 sạp báo lớn, nhỏ dại cùng không gian sinh hoạt, chia sẻ báo chí, sắm sửa sôi động. Tp sài gòn cũng vẫn có 1 thời “xôn xao” - bước đi ra ngoài đường là gặp gỡ sạp báo, là nghe “báo đây… Báo bắt đầu đây… Báo bắt đầu ra lò vừa thổi vừa coi đây”. Thay nhưng, riêng khúc con đường này, tiếng đây, chỉ từ mỗi sạp báo của bà dính trụ.

Bạn đang xem: Mua báo giấy ở đâu


*


Tương tự, ở vị trí đường chừng 1km, từ bỏ hồ nhỏ Rùa tới hết đường Phạm Ngọc Thạch, Q.3, trước đây có gần 10 sạp báo thì nay chỉ từ hai sạp, trong những số đó có một sạp bữa chào bán bữa nghỉ. Ông Hùng (50 tuổi), chủ sạp báo bé dại trước cổng ngôi trường đại học kinh tế tài chính TP.HCM gần hai mươi năm nay, thở dài: “Ngày xưa khách hàng đông, buôn bán không kịp, khách hàng tạt xe cộ vào lề đường, xếp hàng new tới lượt. Gồm ngày nhận được một triệu đồng, cả vốn lẫn lời. Không kể, số lượng người chào bán báo dạo bước cũng đông lắm. Họ vận tải đầy đường. Giờ đồng hồ thấy phân phối vé số thì nhiều. Buôn bán báo ế quá mà”.

Khi ghẹ sạp báo của bà Ngà (70 tuổi), ở đầu hẻm 217 Điện Biên Phủ, Q.3, bà đang ngồi… giảm móng chân. Khách lưa thưa, ngồi không cũng buồn, đề xuất có bạn làm móng dạo đi qua, bà “ngoắt vào” cho vui, cũng là để thịt thời gian. Trong đáy mắt người bọn bà tóc sẽ ngả bạc tình ấy, vẫn có một thời “nghĩ lại mà… mê”, như biện pháp bà rổn rảng mà cũng đầy luyến tiếc. Thuở ấy, hàng ngày có lúc bà bán được cả nghìn tờ báo. Đến nỗi, chào bán báo lẻ được quá, bà quăng quật cả mọt giao báo trên nhà, vì không tồn tại người phụ. Bây giờ, ngày nào bán tốt lắm cũng chỉ trăm tờ. Thậm chí còn có rất nhiều tạp chí, tuần san, “ôm” về là “ôm” luôn, không bán được, cũng không trả được.


*


NHẶT TIỀN LẺ, ÔM BÁO CHẠY MƯA

Vắng khách, ế ẩm, sao chúng ta không quăng quật nghề để gia công việc khác, như nhiều người khác, tốt nhất là khi, theo đề án quy hoạch, thu xếp báo chí đã lơ lửng trước mặt, rất nhiều tờ báo sẽ trở thành mất?

Bà Trang “bà ba” (53 tuổi) mừng đón quầy báo từ một gia đình có truyền thống lịch sử bán báo nhiều năm cạnh chợ Hòa Hưng, trên đường Cách Mạng mon Tám, Q.10, từ năm 1998 cho nay. Hotline Trang “bà ba” nguyên nhân là bà rất thích khoác áo bà tía đứng buôn bán báo. Cả tuyến đường này cũng chỉ tất cả mình bà như vậy. Bà thích hợp kẻ đôi mắt đậm, trang điểm, tóc búi cao hoặc đeo băng đô cho gọn. Buổi sáng, vấn đề lồng báo bận cùng mệt, đề xuất bà khoác đồ bộ cho thoải mái, tuy thế hết phiên sáng, bà đang nhờ ông xã ra coi sạp nhằm về rửa ráy rửa, thay cỗ bà ba, thường xuyên ra bán cho tới chiều. Bà bảo, chào bán báo cũng phải đẹp, chỉn chu.


*


Lúc 4-5 tuổi, khi đi bộ ra đây cài báo cho thân phụ đọc, bà Trang không thể nghĩ một ngày như thế nào đó, bà cũng dính kỹ với nghề này, không đi đâu được. Khi chủ nhân cũ phệ tuổi, con gái đi mang chồng, không có ai bán buộc phải định đóng góp sạp; nhờ cửa hàng đại lý Kim Hiệp gợi ý, bà Trang thành bạn tiếp tục.

Từ đầy đủ ngày đầu bỡ ngỡ, không biết lồng ruột báo ra sao, tới thời điểm này bà đã gồm hơn hai mươi năm tuổi nghề. Trăng tròn năm, giống như những người bán báo của đất tp sài thành - hơn 3 giờ rưỡi sáng sủa đã đề nghị dậy lồng báo, nhằm cho ông xã đi giao tận nhà cho người ta kịp hiểu buổi sáng; để 4 giờ ra sạp, open và đón hồ hết vị khách thứ nhất trong ngày. Khi nhấn sạp báo, phụ nữ bà new 10 tuổi, ni cô đã 30 tuổi, khuyên nhủ má bỏ nghề nhằm nhàn chiếc thân. đôi mươi năm, phụ nữ kịp trưởng thành, chồng kịp ngủ hưu, chỉ tất cả bà vẫn sáng trưa giờ chiều với cái nghề mà lại bà hotline là nghề “nhặt chi phí lẻ” này.

Xem thêm: Cho V Lít Dung Dịch Naoh 2M Vào Dung Dịch Chứa 0 1 Mol Al2(So4)3 Và 0 1 Mol H2So4

Nhưng đôi mươi năm, cũng đầy đủ thời gian, nhằm bà kịp ghi lưu giữ thói quen lướt web của khách; nhằm bà kịp sống một đời sống mặn mà hơi thở của các tờ báo giấy; đủ để bà, chỉ việc nhìn dáng người, nhìn mặt, nhìn xe, cũng biết hôm nay người kia đọc gì, sau này họ phát âm gì. “Nhiều bạn ngộ lắm nghe. Nếu hôm kia tui bận, nhờ tín đồ trông sạp, chúng ta hỏi khách cài đặt báo gì, ông khách new ngớ fan hỏi lại hôm nay thứ mấy. Là bởi, tín đồ ta đã quen cách tui chăm lo - vài lần đến cài là tôi sẽ nhớ ni báo gì, mai báo gì, không phải đợi chúng ta nói” - bà Trang cười phớ lớ.


*


Gắn bó với tờ báo giấy từ thời điểm 5 tuổi tới giờ, nói cả cuộc đời thì bao gồm phần khá quá, nhưng lại nó đang trở thành 1 phần không thể thiếu hụt trong cuộc sống bà. Trường hợp một ngày mở mắt ra mà lại không thấy tờ báo nào, hẳn bà sẽ rất buồn với những quý khách hàng của bà cũng tương đối buồn, duy nhất là mấy ngày tết, khi các tòa soạn nghỉ. Những người dân lớn tuổi vẫn bảo, buộc phải chi tất cả báo mấy ngày tết để đọc cho vui cửa vui nhà. Bà nói, người trẻ cùng trung niên thì ko nói, tuy vậy với người già, tờ báo giấy đã là thói quen, một nét văn hóa của họ. Từng sáng, họ vẫn quen với vấn đề có tờ báo vào nhà, nhằm vừa hiểu vừa nhâm nhi tách trà hay cà phê. Có khi, nhằm bớt cô đơn giữa một đô thị hiện đại với gần như tòa nhà cao chọc trời, giá buốt ráo cùng thiếu sự thân thiện, nóng cúng. Đọc báo giấy, nhằm sống lừ đừ lại, nhằm nghĩ lừ đừ lại. Đó là điều mà phần nhiều tờ báo mạng không khi nào có thể đến họ.

Không suôn sẻ có cái sạp bền vững để né mưa tránh nắng, sạp báo của chị Thúy (48 tuổi) ở góc đường Nguyễn Đình Chiểu - Phạm Ngọc Thạch và ông Hùng trước cổng trường đại học kinh tế TP.HCM chỉ nên sạp dựng tạm, không tồn tại gì bít chắn. Nắng và nóng thì không sao, cơ mà trời mà lại mưa thì chạy không kịp, chỉ còn nước ôm báo về bên phơi. Chị Thúy bảo, nghề này làm cho vui, chứ thu nhập còn không bằng chào bán vé số. Mỗi ngày chị chỉ kiếm được từ 50.000-70.000 đồng. Hôm như thế nào hên thì được 100.000 đồng. Để tất cả tiền trang trải giá tiền sinh hoạt, chị bán thêm vé số, chào bán nước giải khát…


*


Thỉnh thoảng lại có người hỏi ông Hùng, sao không nghỉ phân phối báo để tìm nghề khác bất biến hơn, ông chỉ biết cười. Nghỉ phân phối báo, có lẽ ông cũng chỉ biết đi làm việc công nhân. Lương công nhân cũng chỉ chừng 4-5 triệu đồng/tháng, tuy thế gò bó đầy đủ bề. Ở góc nhỏ tuổi này, ông có những người bạn, vốn là khách quen, mặc dù là ngày cuối tuần, bọn họ vẫn đến sở hữu báo cùng “tám chuyện linh tinh mang lại vui”. Đặc biệt, chào bán báo cũng có cơ hội là người biết tin thời sự sớm nhất. Tết vừa rồi, ngày 28 tháng Chạp, tôi vẫn thấy ông ngồi “thiền” sống đây. Hỏi ra bắt đầu biết, vợ chồng ông cảm thấy không được tiền nên không về quê Quảng Nam ăn tết. Cố mà, nhiều lúc tôi quên sở hữu tiền lúc mua báo, ông vẫn nói, lần sau trả một thể, rồi cười tít.

20 năm, 30 năm gắn bó như thế cũng có thể coi là đắm đuối. Chưa bao giờ lúc nào thì những người sau cuối sẽ tách đi, chẳng biết bao giờ những sạp báo thân quen vắng nhẵn họ, mà lại họ là những người dân đã sống lại và tận mắt chứng kiến tất cả. Bà Trang nói, trường phù hợp giá thuê siêu thị tăng, không trụ được, bà cũng không vứt nghề, cơ mà mang báo về công ty làm, rồi giao cho tất cả những người ta. Những người dân bán báo sau cùng nói với tôi, bọn họ vẫn còn làm nghề, cho tới khi không hề báo để bán; tính đến khi, đã không còn rồi những người muôn năm cũ, hết những người tìm thấy ở báo giấy một cực hiếm nào đó thú vị, cao hơn nữa cả sự hoài cổ solo thuần. Khi đó, họ mới hết nuối luyến, để rất có thể tiễn chuyển một mùa nồng nàn đã từng hiện lên ở thành phố này.

Xem thêm: Trung Tâm Anh Ngữ Univer Có Tốt Không? Trung Tâm Anh Ngữ Univer

“Tui không sợ hãi nắng, sợ hãi mưa, sợ black da, những vết bụi bặm, đông người, ồn ào. Chỉ sợ hãi không bán được báo. Làm mẫu nghề này những người kỳ thị lắm. Tín đồ ta kêu tui học tập vậy, mái ấm gia đình cũng chẳng đến nỗi nào, sao lại đi cung cấp báo. Tui không móc túi của ai. Vứt sức lao rượu cồn ra có tác dụng việc, sống lương thiện, cung cấp báo bao gồm gì xấu? giả dụ tui suy nghĩ nhiều, chắc hẳn không làm cái nghề này rồi. Trong mắt tín đồ ta, đây là cái nghề nhặt tiền lẻ. Nhưng phải gồm tiền lẻ thì mới có tiền chẵn chớ?”- bàTrang- người phân phối báo đôi mươi năm trên phố Cách Mạng tháng Tám.