KỂ VỀ MỘT CHUYỆN VUI SINH HOẠT

     

Thằng Nam từ bây giờ đến lạ. Vốn là một tên lắm mồm, nhiều lời, không thời gian nào ngồi yên ổn một chỗ mà giờ lặng thin thít. Tuyệt là có chuyện gì xẩy ra với cu cậu? Không, có lẽ rằng cậu đấng mày râu lại nghĩ ra trò bắt đầu đây. Để rồi xem. Cầm cố là tôi gồm cớ quan giáp nó. Bên cạnh đó nó gồm điều tương đối khác. Nó ôm má, rên khe khẽ đủ để thằng bạn ngồi ngoài như tôi nghe thấy: “Trời ơi! Đau răng quá!”. Úi giời, tưởng chuyện gì, té ra nó đau răng. Mà cũng nhờ cái điệu cỗ đó của nó, tôi lại nhớ đến những cái răng của mình.

Bạn đang xem: Kể về một chuyện vui sinh hoạt

Chuyện xảy ra từ lúc tôi học lớp hai, khi cái răng thứ mười một của mình rụng. Chẳng hiểu sao tôi lại có một sở thích rất kì quặc: tôi lưu giữ giữ tất cả những chiếc răng rụng của mình, coi nó như một đồ gia dụng báu vô giá. Tôi bảo quản chúng trong một cái lọ, đi đâu cũng luôn luôn nhớ mang theo.

Lần đó, thiếu hiểu biết ngẫu hứng nắm nào, tôi lại với lọ răng đó đến lớp và với ra khoe với mấy thằng bạn thân. Đứa như thế nào cũng quá bất ngờ nhưng lại có đứa mang lại tôi là “ấm đầu” bắt buộc mới làm mẫu điều điên rồ, dơ dáy bẩn ấy. “Ai lại lưu lại răng đã rụng bao giờ?”. Kệ thây chúng nó, miễn tôi say đắm là được. Và rứa là tôi vẫn trân trọng mấy cái răng của mình. Tôi bỏ vào túi quần và thường xuyên 3 máu học. Đến giờ ra nghịch tiết học sản phẩm công nghệ tư, theo thói quen, tôi gửi tay vào túi sờ lọ răng. Nhưng lại trời ơi! Nó đâu rồi? Tôi khôn xiết hoảng hốt. Tôi lục tung cả cặp sách lẫn phòng bàn mà lại vẫn không thấy lọ răng đâu cả. Cù sang nhìn mấy đứa ngồi cạnh, thấy chẳng bao gồm gì khả nghi. Tôi chui xuống gầm bàn tìm lọ răng. Đầu tôi mấy lần cộc vào gầm bàn, dẫu vậy mặc, tôi chẳng bận tâm. Mấy đứa ngồi sát tôi thấy tôi kiếm tìm kiếm dưới đó hỏi khẽ:

- có cái gì bên dưới ấy nhưng mà cậu tìm hoài vậy?

Tôi chẳng phải nói với bọn này làm cái gi bởi tôi biết có nói chúng nó cũng không giúp được nhưng có lúc còn chế chế nhạo thêm nữa. Tôi cứ điềm nhiên như điếc, tiếp tục tìm lọ răng. Dẫu vậy nghĩ nắm nào, tôi hỏi khẽ thằng Quân:

- Cậu có vô tình thấy được lọ răng hồi nãy của tôi đâu không?

Nó trợn tròn đôi mắt nói:

- Răng cậu, cậu giữ. Tôi biết đâu được.

Biết tức thì mà, không đợi mong gì lũ bạn này. Chúng nó chỉ được chiếc chọc ngoáy người khác là nhanh. Rồi từ miệng thằng Quân, chuyện tôi mất lọ răng mau lẹ được mách nhau nhau đi mọi lớp. Vừa tức, vừa thất vọng. Đang thất vọng, bỗng nhiên tôi nghe thấy gồm tiếng cu Hoàng: “Đây! Đây! Duy ơi!”. Chúng ta có biết tôi vui độ lớn nào khi nghe tới mấy tiếng kia không? Tôi nhồm dậy quên cả đã ở gầm bàn, mồm hỏi luôn:

- Đâu? Đâu?

không một lời giải đáp lại. Thời gian đó tôi mới phân biệt mình đã biết thành lừa. Đúng là đàn đáng ghét. Thể làm sao cũng có lúc tôi đùa lại bọn này cho biết tay. Tôi tức nghẹn, xuýt khóc nhưng mà vẫn cố gắng nuốt nước đôi mắt vào vào và hy vọng sẽ search lại được mấy chiếc răng rụng ấy.

Trống trường đang điểm, cô giáo bước vào lớp để bước đầu tiết học. Chúng ta đã vực lên chào cô tự bao giờ, chỉ riêng tôi vẫn lúi quắp dưới gầm của cái bàn tìm lọ răng. Thấy tôi không vùng dậy chào, giáo viên hỏi:

- Duy ! Em làm những gì vậy? Sao lại không kính chào cô?

Nghe cô gọi, tôi lag mình khiến cho đầu lại đập vào gầm bàn. Núm rồi tôi oà khóc, đứng dậy trả lời cô:

- Thưa cô…Em…Em …bị mất …răng ạ!

Cả lớp khinh khích cười. Cô giáo nghiêm nhặt dẹp yên và thân thương nói cùng với tôi như nhằm an ủi:

- Mất gì thì bình tĩnh tìm chứ sao em nên khóc.

Xem thêm: Stream Em Đã Làm Gì Có Người Yêu, Em Đang Sợ Ế Đây Này, Em Đã Làm Gì Có Người Yêu

Biết là cô chưa biết đến ý mình, tôi vắt thanh minh:

- không phải thế đâu ạ, dòng đó em giữ từ rất lâu rồi nhưng mà khi mang nó tới trường thì lại bị mất.

Rồi tôi khóc to thêm và cứ vắt nức nở. Thầy giáo lại nói:

- Có chúng ta nào thấy được hay lấy của khách hàng thì trả cho bạn.

Rồi cô quay sang nói tiếp cùng với tôi:

- Em để đâu, kiếm tìm lại coi nào!

Nghe lời cô, tôi đưa tay vào trong túi quần lục tìm lại. Trời ơi! thì ra nãy tiếng nó vẫn còn đây cơ mà tôi cứ tìm đâu đâu. Tôi vui quá, cười rạng rỡ. Cả lớp không nhịn được cười và họ còn cười to ra hơn khi lúc này cô giáo mới biết vật dụng tôi bị mất là mấy loại răng. Gồm đứa nói:

- Cậu và đúng là kẻ hậu đậu cùng quái dị.

Tôi vừa mừng, vừa thẹn đỏ mặt. Dịp đó, tôi chỉ muốn có chiếc lỗ nẻ nào dưới nền nhà để tôi độn thổ tránh ánh nhìn chế chế giễu của mấy đứa bạn.

Xem thêm: Bị Cước Chân Nên Làm Gì - Vì Sao Bị Cước Chân Vào Mùa Đông

các bạn biết không, tự lần ấy, tôi đang rút ra cho chính mình một bài học kinh nghiệm là phải cảnh giác dù là trong bất kể việc gì và không nên khoe ai những kín đáo riêng bốn nữa.Cũng trường đoản cú đó, tôi lại càng yêu và trân trọng hơn các cái răng của mình.