Kể Lại Cuộc Gặp Gỡ Với Thầy Cô Giáo Cũ

     
Home/ Môn học/Văn/Nhân kỷ niệm ngày 20/11 ,em cùng các bạn đến thăm thầy giáo viên cũ hãy kể lại cuộc gặp gớ lại đầy cảm hễ đó.

Bạn đang xem: Kể lại cuộc gặp gỡ với thầy cô giáo cũ


Nhân lưu niệm ngày 20/11 ,em cùng chúng ta đến thăm thầy thầy giáo cũ hãy nhắc lại cuộc gặp mặt gớ lại đầy cảm động đó.


Nhân kỷ niệm ngày 20/11 ,em cùng các bạn đến thăm thầy cô giáo cũ hãy nhắc lại cuộc gặp gớ lại đầy cảm hễ đó.


*

Trong tuổi thơ của mỗi người, người nào cũng có hầu hết kỉ niệm đáng nhớ về thầy, thầy giáo cũ của mình, số đông kĩ niệm đẹp nhất xen lẫn nỗi bi ai đều được xung khắc sâu trong đầu óc của chúng ta. Riêng rẽ tôi có một kỉ niệm nhưng mà tôi không bao giờ quên, kỉ niệm thâm thúy về một người thầy đáng yêu của tôi.

Xem thêm: Mẫu Giấy Giới Thiệu Công Ty Mới Nhất Năm 2022, Mẫu Giấy Giới Thiệu Công Ty Mới Nhất 2022

Kỉ niệm đó tôi chẳng thể nào quên. Ngày đầu tiên đến trường, với bao cảm xúc mới lạ, trinh nữ ngùng, đồ vật gi với tôi cũng thật bắt đầu lạ, anh em mới, thầy cô mới,… Ngày đó, tôi vẫn là cậu bé nép sau sống lưng mẹ, hại sệt nhìn ngắm chúng ta cùng trang lứa, hầu hết anh phần nhiều chị sẽ vui đùa, chạy nhảy. Buổi lễ khai giảng kết thúc, tất cả các học viên đều phi vào lớp học của bản thân mình để học buổi học trước tiên và gặp mặt gỡ thầy cô giáo công ty nhiệm của chính bản thân mình và cũng là người sẽ gắn thêm bó cùng với tôi trong suốt thời gian học tè học. Rời khỏi vòng tay của mẹ bước vào lớp, tôi cảm giác rất hồi hộp cùng lo lắng. Bao phủ tôi đa số thứ đều mới lạ, tôi lạ lẫm ai, cũng do dự gì về địa điểm đây. Vừa lao vào lớp, tôi đã không kìm lấy được lòng mà òa khóc. Tôi khóc nức nở, nước mắt, nước mũi tèm nhem. Một vài ba đứa trẻ thấy tôi khóc, cũng òa khóc theo. Vậy là gần như tiếng khóa òa thút thít bước đầu vang lên. Chợt gồm môt bàn tay đặt lên trên vai tôi. Đôi bàn tay bé gầy tuy thế thật ấm áp làm tôi cảm thấy an tâm hẳn. Hóa ra đôi tay ấy là của thầy Hòa- chủ nhiệm lớp tôi lúc ấy. Thầy mỉm cười, xoa đầu tôi vànhẹ nhàng trấn an cả lớp. Tôi trông thầy cũng đã đứng tuổi, tóc thầy đã và đang điểm bạc, khuôn mặt thầy gầy, bàn tay thầy có rất nhiều vết nhăn, chắc hẳn thầy đã gồm mấy chục năm long đong với học sinh.

Thầy bước tới bục giảng, thầy ra hiệu cho chúng tôi im lặng cùng thầy nói: chào các con, thầy tên là Nguyễn Viết Hòa, thầy sẽ nhà nhiệm lớp các con trong veo bậc tiểu học. Giọng thầy thật nóng áp, dịu nhàng, tạo cho những xem xét trong đầu tôi về một bạn thầy giáo chủ nhiệm thật khó chiều và nghiêm khắc hồ hết tan biến. Sau khi ra mắt chúng tôi, thầy ban đầu dạy cho chúng tôi những bài bác học thứ nhất mà cũng chính là những bài học đầu đời dạy tôi đề nghị người. Thầy viết mọi nét chữ thứ nhất chậm rãi, nắn nót trông thật đẹp. Sau khi viết hoàn thành đề bài, thầy hỏi shop chúng tôi có thấy rõ không, một và chúng ta ngồi bên dưới do mắt kém buộc phải không thấy ngay tức khắc được thầy nơi khác cho phù hợp. Trong buổi học thầy đến tận chỗ của từng fan để chỉ cho cửa hàng chúng tôi những nơi không hiểu, phần đông chỗ đề nghị chỉnh sửa. Cuối giờ, thầy cho cửa hàng chúng tôi xếp sản phẩm ra về, mọi người đi về cực kỳ thẳng hàng, giờ cười chơi của một vài bạn đã làm cho xôn ao mọi sân trường. Buổi học đầu tiên đã hoàn thành như vậy đó, thầy vẫn để lại đến tôi những lưu ý đến về một fan thầy mẫu mã mực. đông đảo buổi học sau, thầy nghiêm nhặt với những chúng ta lười học, khen thưởng những chúng ta ngoan. Tiếng ra chơi, thầy gần như ra nghịch cùng bọn chúng tôi, thầy chơi phần đa rò chơi dân gian cùng với bọn chúng tôi, chú ý khuôn phương diện thầy cơ hội đấy thật đáng yêu, nhìn kĩ thầy, tôi có cảm hứng khuôn phương diện thầy rất giống khuôn mặt ông nội tôi. Ông tôi đã hết từ lúc tôi còn nhỏ, những kỉ niệm đẹp mắt của ông với tôi các được tôi khắc ghi.

Nhìn thầy, tôi cảm xúc nhớ đến ông, nhớ mang lại cảnh chơi đùa của nhị ông cháu, tôi tức tốc chạy vào phòng học, ngồi vào góc khóc. Lúc đó có 1 bàn tay đặt lên vai tôi khẽ vỗ về, hình hình ảnh ông nội che chở tôi mỗi khi buồn hiện tại về, tôi tự dưng khóc lớn lên, ko sao có thể kiềm chế được. Thì ra đó chính là thầy, thầy khẽ nói cùng với tôi:” Thành, sao con khóc, nói ra nhằm thầy phân chia sẽ với con”. Rồi thầy ôm tôi vào lòng, nhận thấy sự yên ủi của thầy, tôi càng khóc to lớn hơn. Sau hôm kia tôi cảm xúc được thầy thân yêu nhiều hơn.

Xem thêm: Kể Tóm Tắt Truyện Kiều Của Nguyễn Du Theo 3 Phần Của Tác Phẩm

Vào một hôm, vì chưng tôi ko học bài bác nên bị điểm kém, thầy lập tức mắng tôi, tôi tức tốc chạy về nơi ngồi, trong lòng tôi cảm thấy rất tức thầy. Vào giờ ra nghịch thầy không ra đùa với các bạn như rất nhiều khi, thầy xuống khu vực tôi. Thầy nói:”thầy xin lỗi em vì chưng đã quá nặng trĩu lời, tuy thế em là lớp trưởng buộc phải phải gương mẩu cho

các các bạn noi theo…. Thầy giảng lại mang lại tôi bài tôi không hiểu. Tôi quan sát thầy lúc đó mà trong lòng cảm thấy hối hận hận vô cùng, hối hận vì đã có tác dụng thầy buồn. Tôi tự hứa hẹn sẽ cố gắng phấn đấu tốt hơn.