CẢM NGHĨ VỀ MÓN QUÀ TUỔI THƠ CON GẤU BÔNG

     
Tất cảToánVật lýHóa họcSinh họcNgữ vănTiếng anhLịch sửĐịa lýTin họcCông nghệGiáo dục công dânTiếng anh thí điểmĐạo đứcTự nhiên cùng xã hộiKhoa họcLịch sử và Địa lýTiếng việtKhoa học tập tự nhiênHoạt đụng trải nghiệm, hướng nghiệpHoạt đụng trải nghiệm sáng tạoÂm nhạcMỹ thuật
ToánVật lýHóa họcSinh họcNgữ vănTiếng anhLịch sửĐịa lýTin họcCông nghệGiáo dục công dânTiếng anh thí điểmĐạo đứcTự nhiên và xã hộiKhoa họcLịch sử với Địa lýTiếng việtKhoa học tự nhiênHoạt hễ trải nghiệm, hướng nghiệpHoạt động trải nghiệm sáng sủa tạo
*

*

viết một đoạn văn ngắn khoảng tầm 10 mang đến 15 câu nêu cảm ngủ của em về một món kim cương em được trao từ thời thơ ấu


*

Viết 1 đoạn văn ngắn khoảng 8 -> 10 dòng trình bày cảm suy nghĩ về món đá quý em nhận thấy thời ấu thơ.

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về món quà tuổi thơ con gấu bông

(mình đang nên gấp nha)


*

Bài văn chủng loại kể về món quà nhỏ gấu bôngTuổi thơ là những ngày tháng rong chơi không lo nghĩ, là những nụ cười trong trẻo ngày nắng, những âm thanh vui vẻ ngọt ngào và lắng đọng ngày mưa. Tuổi thơ của mình gói gọn trong một kỉ vật mang lại giờ vẫn được giữ gìn trên vị trí đẹp nhất của tủ kính địa điểm phòng khách: con gấu bông.Con gấu bông này tôi được mẹ bộ quà tặng kèm theo vào thời gian sinh nhật 6 tuổi, khi cơ mà ngày khai giảng vào lớp 1 vẫn cận kề. Tôi vẫn còn đó nhớ cảm giác hạnh phúc mang đến vỡ òa khi bóc từng lớp giấy bọc quà, thấy được chiếc...
Đọc tiếp

Bài văn mẫu mã kể về món quà con gấu bông

Tuổi thơ là đầy đủ ngày tháng rong chơi không lo nghĩ, là những thú vui trong trẻo ngày nắng, những music vui vẻ ngọt ngào và lắng đọng ngày mưa. Tuổi thơ của mình gói gọn gàng trong một kỉ vật cho giờ vẫn được giữ lại trên vị trí đẹp nhất của tủ kính khu vực phòng khách: bé gấu bông.

Con gấu bông này tôi được mẹ tặng ngay vào dịp sinh nhật 6 tuổi, khi nhưng mà ngày khai giảng vào lớp 1 đã cận kề. Tôi vẫn còn đó nhớ cảm xúc hạnh phúc đến vỡ òa khi tách từng lớp giấy bọc quà, bắt gặp chiếc tai gấu bao phủ ló phía vào bộp bìa carton. Cảm hứng nghẹn ngào, xúc động đến hơn cả tôi dancing cẫng lên reo hò khiến anh chị nhìn tôi yêu thích trêu chọc. Tôi đã thích gấu bông từ rất lâu rồi, lúc sang bên chị họ chơi và thấy chị có một chú gấu Teddy bỏ lên bàn học, tuy nhiên tôi biết mái ấm gia đình mình không quá khá giả, chị em và bố phải thao tác vất vả nhằm kiếm tiền trang trải tiền học phí và đa số lần tí hon đau của tôi. Vì chưng đó, tôi không thể năn nỉ tốt xin phụ huynh mua bất kể món đá quý nào cả. Mặc dù nhiên, có lẽ rằng vì nhìn thấy sự thích thú của tôi cùng với chú gấu bông cơ và mong mỏi động viên tôi học xuất sắc nên bà mẹ đã mua tặng tôi vào ngày sinh nhật món quà tuyệt vời và hoàn hảo nhất đến vậy.

Xem thêm: Truyện Chiến Dịch Huyền Thoại, Doc Truyen Chien Dich Huyen Thoai

Tôi siêu thích chú gấu mẹ tặng kèm và viết tên nó là Nhỏ, bởi em cũng nhỏ dại xinh thôi, không thật to, vừa đủ để tôi ôm đi ngủ. Từ khi tất cả chú gấu Nhỏ, tôi luôn luôn mang theo em khi sang nhà hàng quán ăn xóm chơi trò gia đình, em đã là em bé, tôi chăm em, cho em ăn, dỗ dành em khi ngủ... Tôi may áo mang đến em mặc, làm gần như thứ từ rất nhiều tờ giấy lịch hay bất kể thứ gì tôi nghĩ về ra nhằm em tất cả "https://ccevents.vn/một cuộc sống đời thường sung túc nhất"https://ccevents.vn/.

Nhỏ toàn thân tất cả màu nâu xám, đôi mắt đen láy như nhị hạt nhãn và loại mũi xinh xinh hình tam giác. Tôi luôn cố gắng giữ gìn em, mặc dù có một ngày tôi ôm em sang nhà hàng quán ăn xóm đùa như hay lệ, thì tôi có tác dụng em rách rưới bục chỉ nghỉ ngơi tay bởi vì bị mắc vào đinh sống trên tường. Tôi dịp đó siêu sợ, hại vì mẹ sẽ trách mắng, lại buồn, bi ai vì đấy là món quà bà mẹ tặng, tôi không muốn em bị hư chút nào.

Tôi và một chị mặt hàng xóm đã lấy kim chỉ cùng khâu lại tuy thế vẫn bị lòi bông ra ngoài. Tôi càng trở phải lo lắng. Khi chị em biết chuyện, chị em đã khâu lại giúp tôi, cười và nói: chị em rất tự hào lúc tôi biết từ bỏ khâu lại vị lúc kia tôi còn nhỏ, dẫu vậy cũng chú ý tôi tránh việc quá băn khoăn lo lắng về phần đông chuyện vô tình xảy ra, cứ thoải mái tiếp nhận và chuyện gì cũng đều có cách giải quyết. Khi ấy, tôi vẫn chưa hiểu rõ lời bà mẹ nói, nhưng giờ đây nhớ lại, tôi đã có thể hiểu phần nào. Tôi đã không còn luống cuống khi chạm chán phải tình huống bất thần nữa. Cố vào đó, tôi bình tâm hơn và xem xét tìm cách giải quyết, nếu câu hỏi nào khó khăn quá, tôi sẽ đi tìm kiếm người làm sao đó rất có thể giúp mình.

Xem thêm: Bài 58 Trang 136 Sgk Đại Số 10 Nâng Cao, Chứng Minh Phương Trình Vô Nghiệm

Đó là bài học trước tiên mẹ dạy dỗ tôi - một đứa trẻ bé dại luôn lo lắng, luôn sợ hãi. Tiếng đây, lúc tôi đã phệ hơn, em gấu bé dại được người mẹ cất trên phòng tủ ở phòng khách, thỉnh phảng phất được mẹ mang theo giặt mang đến đỡ lớp bụi bặm. Mỗi một khi nhìn thấy em gấu, tôi luôn tự nhủ với bản thân đề xuất cố gắng, không được gia công mẹ phiền lòng, phải trẻ khỏe và luôn luôn bình tĩnh, lạc quan.