Ebook tiểu thuyết kinh điển Giết con chim nhại

tu-sach-cce-review-giet-con-chim-nhai

Ebook tiểu thuyết kinh điển Giết con chim nhại

“Giết con chim nhại” là tác phẩm văn học Mỹ kinh điển nổi tiếng với nhiều tiếng vang, với cá nhân mình, đây là một cuốn truyện đáng đọc và đáng được đưa vào trường học vì những giá trị nhân văn mà tác giả đề cập đến.

 

tu-sach-cce-review-giet-con-chim-nhai

 

  1. Nhân chi sơ tính bản thiện

Đó là những điều Khổng Tử đã đúc kết từ xưa: bản chất của con người khi được sinh ra là thiện, chỉ khi tiếp xúc với cuộc sống, bị cuộc sống xô đẩy, bị tác động từ người lớn mới dần biến chất, hình thành nên tính ác. Có lẽ tác giả cũng đồng ý với quan điểm ấy, khi đã xây dừng lên hình ảnh cô bé Scoutt 9 tuổi, người xưng tôi trong toàn bộ câu chuyện và anh trai của mình – hai con người tin vào công bằng, bình đẳng, một tâm hồn chưa bị những định kiến xã hội làm cho vẩn đục. Cô bé là một chú chim nhại – loài chim không làm điều gì hại cho con người mà chỉ mang tiếng hót của mình đến góp vui cho đời. Khi được tặng những khẩu súng săn, Scoutt và anh trai Jem của mình đã được bố dặn rằng “có thể bắn bao nhiêu chim dẽ giun cũng được nhưng không được bắn chim nhại”, và cô hàng xóm đáng mến đã giải thích với lũ trẻ rằng “vì đó là một tội ác”. Với tôi, “giết con chim nhại” là ẩn dụ cho việc làm vẩn đục những tâm hồn trẻ thơ bằng định kiến giai cấp.

Bác của Scoutt đã tức giận khi hai anh em đến nhà thờ của người da đen để làm lễ, đã ngăn cản lúc Scoutt kể với cha của mình rằng muốn đến chơi với người giúp việc da đen ở nhà chỉ bởi vì cho rằng người da trắng có đẳng cấp cao hơn. Ngay cả giữa những người da trắng với nhau, bà dường như cũng cố tạo ra những lằn ranh ngăn cháu gái tiếp xúc với những người không xứng đáng khi luôn đề cập đến “dòng dõi” và những thói quen mà bà cho rằng được truyền từ đời này sang đời khác ở những dòng họ đó. Bất chấp những ngăn cản và giáo huấn, hai đứa trẻ nhỏ Jem và Scoutt vẫn đến và không ngại ngần đứng vào với những người da đen để xem bố bào chữa cho một đồng bào của họ, bị buộc tội hiếp dâm một phụ nữ da trắng. Và khi bố thua cuộc, người đàn ông da đen bị kết án dù không có một bằng chứng rõ ràng nào ngoài lời kể của bố cô gái – một kẻ nghiện rượu, người thường xuyên đánh con gái mình, kẻ không có lấy một việc làm, luôn phải nhận tiền hỗ trợ, Jem và Scoutt đã mang nỗi bất bình trẻ thơ rời khỏi tòa án “điều đó thật không phải lẽ”. Hai cô cậu bé ấy tin vào công bằng và lẽ phải cho mọi người vì đó là điều Chúa dậy, và hơn thế nữa đây là ở tòa án – nơi mọi người được đối xử như nhau nhưng thực tế đã chứng minh điều ngược lại – người da trắng luôn có những đặc ân mà người da màu không bao giờ có. Tận mắt chứng kiến bất công, bị shock nhưng cũng không vì thế mà có cái nhìn hằn học với tất cả mọi người da trắng sống xung quanh, Jem và Scoutt vẫn là những chú chim nhại mang tiếng hót làm đẹp cho đời.

 

tu-sach-cce-review-giet-con-chim-nhai

 

 

  1. Can đảm là khi biết thất bại trước khi bắt đầu nhưng vẫn bắt đầu và theo đuổi nó đến cùng cho dù có điều gì xảy ra.

Đây là điều bố của Jem – một luật sư đã nói khi cậu hoàn thành việc đọc sách hàng ngày cho một bà hàng xóm mà theo cậu là “bà già xấu xa chết tiệt”. Người phụ nữ ấy đã nghiện moóc – phin trong nhiều năm nhưng đến lúc chuẩn bị lìa cõi trần, lại cương quyết không dùng đến nó dù rằng điều đó có thể giúp bà thoát khỏi đau đớn. Nhiều người có thể nghĩ nó là một sự hối hận muộn màng nhưng với cá nhân tôi, nó chỉ có ý nghĩa giải thoát mình khỏi mọi ràng buộc để có thể ra đi thanh thản. Không hề cảm nhận được sự hối hận trong lời kể của tác giả mà chỉ thấy một sự quyết tâm cao độ. Những ai đã từng chứng kiến cảnh ở các trại cai nghiện, cho dù chỉ qua màn ảnh cũng có thể nhận ra rằng nghiện moóc – phin khó cai, khó từ bỏ đến thế nào, nhất là lại với một người gần đất xa trời, thường cố tránh cho mình phải đau đớn. Nhưng người phụ nữ này đã lựa chọn đau đớn thể xác cho những ngày cuối cùng còn sống để đổi lấy sự thanh thản khi từ biệt cõi trần vì bà đã chiến thắng bản thân mình, chiến đấu đến giây cuối cùng.

Với bàn thân mình, đây là bài học mà trẻ con nên được học, nên được dậy. Can đảm của trẻ con chỉ đơn giản là dám nằm trong phòng một mình dù rằng sợ bóng tối, dám thổi một quả bóng bay cho dù sợ tiếng nổ. Trẻ có thể thất bại nhưng vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình, vượt được qua chính mình chính đã là chiến thắng.

 

tu-sach-cce-review-sach-giet-con-chim-nhai

 

  1. Không bao che cho lỗi lầm của trẻ nhỏ

Khi nghĩ rằng Jem – con trai mình đã giết chết một người đàn ông để bảo vệ đứa em gái nhỏ Scoutt, bố của hai đứa trẻ đã nhất định đưa chuyện này ra ánh sáng chứ không có ý định bưng bít, cho dù đứa con trai của ông mới 13 tuổi. Và cho dù đã che giấu cho việc chúng cố lẻn vào nhà một người hàng xóm vào đêm, ông vẫn nhắc nhở một cách nhẹ nhàng khi nhận thấy việc chúng làm sẽ gây nguy hiểm “con biết ông ta sẵn sàng nổ súng khi nhìn thấy bất kì cái bóng nào dù cho có đi giầy số 9”. Ngay từ nhỏ, trẻ con nên học cách chịu trách nhiệm với những việc mình làm, được khen khi làm những việc tốt và nhận phê bình, thậm chí là phạt khi làm những điều không đúng. Không phải là trẻ nhỏ thì sẽ được bao che, bỏ qua vì làm như vậy vô hình chung là người lớn đang đồng tình, đồng lõa với những hành vi của trẻ khiến chúng nghĩ rằng những việc mình làm là vô hại, hoặc dần hình thành một thói quen giấu diếm khi làm việc làm sai trái. “Gieo hành vi gặt thói quen”, không nên tập cho trẻ một thói quen như vậy.

  1. Cha mẹ là tấm gương soi cho trẻ con nhìn vào

Những năm tháng đầu đời là những năm trẻ học và tiếp thu nhiều nhất, các thói quen của trẻ đa phần được bắt đầu hình thành trong những năm tháng này, và trong khoảng thời gian đó người gần gũi nhất với trẻ không ai khác ngoài cha mẹ. Cách ăn nói, ăn mặc, tác phong của cha mẹ có ảnh hưởng rất lớn đến suy nghĩ và hành vi của trẻ nhỏ. Trong câu chuyện, khi người cha nghĩ rằng con trai đã giết người dù không cố ý và muốn đưa ra ánh sáng, ông đã nói với người bạn cảnh sát trưởng của mình rằng “Trước khi Jem nhìn bất kì người nào khác, nó sẽ nhìn tôi và tôi muốn thẳng thắn nhìn lại nó…Nếu tôi đồng lõa với một chuyện như vậy, tôi không thể thẳng thắn nhìn vào mắt nó và vào cái ngày tôi không làm được điều đó, tôi biết tôi sẽ mất nó”. Cha mẹ phải là một tấm gương để con cái soi vào và cũng để mình soi lại chính mình. Vào ngày cha mẹ không thể nhìn thẳng vào mắt con cái, vì hổ thẹn với con cái, vì đã làm điều gì sai trái, trái với lương tâm của mình, ngày đó thực sự họ đã mất đi những hình tượng trong mắt con. Với trẻ nhỏ, sự sụp đổ hình tượng thực sự đau lòng và các ông bố bà mẹ không nên khiến hình ảnh mình trong mắt con bị mờ nhòe hay xấu xí. Tôi đã từng ngạc nhiên khi thấy một đứa trẻ năm tuổi dùng những ngôn từ chợ búa nói chuyện với bạn bè cùng tuổi nhưng khi nghe vợ chồng nói chuyện với nhau, nhất là trong lúc nóng nẩy, tôi hiểu cậu bé ấy đã học điều đó từ đâu. Chưa cần phải ra cuộc sống và bị cuộc đời xô đẩy, ngay chính trong gia đình bố mẹ đã không làm gương cho con và điều ấy đã làm hỏng con họ. Không thể phủ nhận rằng được vai trò của bố mẹ trong việc hình thành nhân cách con những năm tháng đầu đời. Jem và Scout được sinh ra và lớn lên bên một người cha luôn cố gắng đấu tranh cho sự công bằng và bình đẳng nên hai từ công bằng dường như ngấm vào máu của hai anh em, để hai đứa trẻ nhỏ biết khóc, biết ấm ức khi thấy một người đàn ông da đen bị kết tội, để biết phản ứng lại bác khi bác không muốn chúng gần gũi với những người mà bác cho là “không xứng đáng”. Jem và Scout có thể là hai bản sao tí hon của người cha luật sư.

Ngoài những bài học trên, “Giết con chim nhại” còn là tác phẩm miêu tả thói quen và tính cách trẻ nhỏ sống động và sâu sắc. Trẻ con luôn tò mò và muốn khám phá mọi thứ xung quanh, hứng thú với những cái mới nên Jem và Scout hào hứng được biết đến Dracula và những trò chơi mà Dill dậy chúng – những trò chúng chưa bao giờ biết đến, và rồi cùng rủ nhau khám phá căn nhà luôn đóng cửa với bao lời đồn đại. Dễ tức giận và hành động theo bản năng là khi Jem phá nát bụi hoa trà của bà hàng xóm và Scout thì suýt chút đã đánh cậu bạn học cùng vì nói những điều không hay về người cha tuyệt vời của chúng. Không thích đến trường vì không được nghịch như ở nhà, nhất là khi những khả năng như việc biết đọc trước của Scout không được giáo viên công nhận,… Những chi tiết tưởng chừng như rất nhỏ nhưng lại hình thành nên một thế giới trẻ thơ thực chất là của trẻ thơ. Không bàn đến khía cạnh xã hội khi viết về nạn phân biệt chủng tộc trên đất Mỹ những năm ấy, với cá nhân tôi, tôi đã được sống với những trò nghịch ngợm của trẻ nhỏ, với những suy nghĩ ngây thơ, trong sáng của trẻ nhỏ, ấm áp và yêu thương trong vòng tay người thân của những đứa trẻ và tôi thấy đây là một tác phẩm hoàn toàn phù hợp để đọc, để dậy cho trẻ nhỏ trong nhà trường.

Waterlily

Link Ebook (File PDF):  https://drive.google.com/open?id=0B_bplvezDDWoLWlrMEFZN3pMYXM

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *